Mẫu bài dự thi viết về thầy cô và mái trường
Mua tài khoản Hoatieu Pro để trải nghiệm website Hoatieu.vn KHÔNG quảng cáo & Tải nhanh File chỉ từ 99.000đ. Tìm hiểu thêm »
Bài dự thi viết về Thầy cô và mái trường năm 2026 chi tiết
Cuộc thi viết về thầy cô và mái trường năm 2026 là hoạt động ý nghĩa, nhằm khuyến khích học sinh thể hiện tình cảm, sự tri ân đối với những người thầy, người cô đã tận tâm dìu dắt, cũng như gắn bó với ngôi trường nơi các em học tập và trưởng thành. Đây không chỉ là sân chơi bổ ích giúp học sinh rèn luyện kỹ năng viết, khả năng diễn đạt và tư duy sáng tạo, mà còn là dịp để các em bày tỏ lòng biết ơn, tình yêu thương đối với thầy cô và mái trường thân yêu. Thông qua những bài viết chân thành, học sinh có cơ hội lưu giữ kỷ niệm đẹp, đồng thời góp phần xây dựng môi trường học tập nhân văn, giàu truyền thống. Cuộc thi cũng là một hoạt động giáo dục thiết thực, giúp nuôi dưỡng tinh thần hiếu học, khuyến khích học sinh phát huy giá trị đạo đức và tình cảm tốt đẹp trong nhà trường.

Dưới đây là các Mẫu bài dự thi viết về Thầy cô và mái trường năm 2026 chi tiết:
Truyện ngắn:
Truyện ngắn 1:
Năm lớp 9, tôi từng rất ghét môn Ngữ văn. Trong suy nghĩ của tôi khi ấy, Văn là những trang giấy dài kín chữ, là những bài phân tích phải học thuộc đến đau đầu, là những lần đứng trước lớp đọc bài mà tim đập như muốn rơi ra ngoài. Thành tích Văn của tôi lúc nào cũng lẹt đẹt, đủ để mẹ thở dài còn cô giáo chủ nhiệm nhiều lần gọi lên nhắc nhở.
Cô Mai là giáo viên dạy Văn của lớp tôi. Cô không quá nghiêm khắc nhưng lại có ánh mắt khiến học sinh khó nói dối. Mỗi lần tôi không làm bài tập, cô chỉ nhìn một cái là tôi tự thấy chột dạ. Bạn bè trong lớp ai cũng quý cô vì cô giảng bài rất hay, còn tôi thì luôn tìm cách tránh ánh mắt ấy.
Hôm trả bài kiểm tra giữa kỳ, cả lớp nhốn nháo xem điểm. Tiếng cười nói vang khắp phòng học. Chỉ riêng tôi ngồi im. Tôi biết chắc mình lại điểm kém.
Cô Mai đi từng bàn phát bài. Khi đến chỗ tôi, cô đặt tờ giấy xuống rồi khẽ nói:
– Tan học em ở lại gặp cô nhé.
Tôi thở dài. Thế là xong.
Suốt cả buổi hôm ấy, tôi chẳng nghe được gì nữa. Trong đầu chỉ nghĩ đến cảnh bị cô phê bình. Đến khi tiếng trống tan trường vang lên, học sinh ùa ra như đàn chim vỡ tổ, tôi vẫn ngồi lì ở bàn cuối.
Cô Mai kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi. Điều lạ là cô không nhắc gì đến điểm số. Cô chỉ hỏi:
– Dạo này em ổn không?
Tôi ngẩn người vài giây rồi đáp cho có:
– Dạ bình thường ạ.
Cô im lặng nhìn ra sân trường. Ngoài kia, nắng chiều phủ vàng lên cây phượng giữa sân. Ve bắt đầu kêu những âm thanh đầu tiên của mùa hè.
– Bình thường mà mắt em lúc nào cũng thiếu ngủ sao?
Tôi cúi gằm mặt xuống bàn. Không hiểu sao chỉ một câu nói ấy lại khiến sống mũi cay cay.
Ba mẹ tôi ly hôn từ năm tôi học lớp 8. Tôi sống với mẹ. Mẹ bán hàng ăn sáng ngoài chợ nên ngày nào cũng dậy từ ba giờ sáng. Có hôm mẹ bệnh vẫn cố gắng đi bán vì nghỉ một ngày là mất tiền chợ. Tôi thương mẹ nhưng chẳng biết giúp thế nào ngoài việc đi học rồi về nhà thật nhanh. Dần dần, tôi chán học lúc nào không hay.
Tôi tưởng cô Mai sẽ khuyên tôi cố gắng học hành như những giáo viên khác. Nhưng cô chỉ nói:
– Hồi bằng tuổi em, cô cũng từng rất áp lực.
Tôi ngạc nhiên nhìn cô.
– Thật ạ?
Cô cười nhẹ:
– Thật. Có lần cô còn trốn học vì nghĩ mình học dở quá.
Tôi bật cười lần đầu tiên sau nhiều ngày.
Từ hôm đó, cô Mai bắt đầu để ý tôi nhiều hơn. Không phải kiểu soi mói khiến học sinh khó chịu, mà là những quan tâm rất nhỏ. Có hôm thấy tôi ngủ gật vì thức phụ mẹ bán hàng, cô chỉ nhẹ nhàng đặt hộp sữa lên bàn rồi tiếp tục giảng bài. Có hôm trời mưa lớn, cô đưa ô cho tôi mang về trước vì biết tôi không có áo mưa.
Một lần, cô giao đề bài: “Hãy viết về người mà em thương nhất.”
Tôi ngồi cắn bút gần hết tiết vẫn không viết được chữ nào. Nhưng rồi hình ảnh mẹ hiện ra trong đầu: dáng người gầy gò đứng bên nồi nước lèo nóng giữa buổi sáng lạnh, đôi tay đỏ lên vì rửa bát, những lần mẹ giả vờ đã ăn no để nhường phần cho tôi.
Tôi bắt đầu viết.
Lần đầu tiên tôi viết không theo văn mẫu, không cố dùng từ hoa mỹ. Tôi chỉ viết những điều mình thật sự nghĩ.
Khi trả bài, cô Mai gọi tôi lên bàn giáo viên. Tôi lo lắng nghĩ mình viết lạc đề.
Nhưng cô đặt bài kiểm tra trước mặt tôi. Góc trên cùng là số 9 đỏ nổi bật.
Bên dưới, cô ghi một dòng chữ nhỏ:
“Cảm xúc chân thành luôn chạm được đến trái tim người khác.”
Tôi nhìn mãi dòng chữ ấy.
Không hiểu sao hôm đó, lần đầu tiên tôi thấy mình không vô dụng như vẫn nghĩ.
Sau hôm ấy, tôi bắt đầu thích học Văn hơn. Tôi thường lên thư viện mượn sách cô giới thiệu. Có những cuốn sách cũ mép giấy đã vàng, bên trong còn nét ghi chú bằng bút chì của cô từ thời sinh viên. Cô bảo:
– Đọc sách không chỉ để học giỏi hơn, mà để hiểu người khác và hiểu chính mình.
Thời gian trôi rất nhanh. Mùa hè cuối cấp đến lúc nào không hay.
Những ngày cuối năm học, cả trường ngập tiếng ve và màu đỏ của hoa phượng. Bạn bè trong lớp chuyền tay nhau cuốn lưu bút kín chữ. Đứa nào cũng nói sau này nhất định sẽ gặp lại, nhưng ai cũng hiểu có những cuộc chia tay rồi sẽ rất khó hội ngộ.
Chiều hôm bế giảng, trời bất ngờ đổ mưa. Học sinh đứng chen dưới mái hiên nhìn sân trường trắng xóa nước. Tôi vô tình thấy cô Mai đang một mình xếp lại đống sách trong lớp.
Tôi chạy vào phụ cô.
Trong lúc sắp xếp, một tờ giấy từ trong giáo án rơi xuống. Tôi cúi xuống nhặt thì nhìn thấy kết quả khám bệnh.
Tôi khựng người.
Cô Mai bị bệnh tim.
Có lẽ nhận ra tôi đã thấy, cô nhẹ nhàng lấy lại tờ giấy rồi cười:
– Cô không sao đâu.
Tôi bỗng thấy nghẹn nơi cổ họng.
Suốt một năm qua, người luôn động viên chúng tôi cố gắng, luôn cười dịu dàng mỗi ngày… lại đang âm thầm chịu đựng bệnh tật.
Trước lúc ra về, cô gọi tôi lại.
– Sau này lên cấp ba, dù có khó khăn thế nào cũng đừng bỏ cuộc nhé.
Tôi cúi đầu thật nhanh vì sợ cô nhìn thấy mắt mình đỏ lên.
Ngày nhận kết quả thi vào lớp 10, tôi đậu vào ngôi trường mình mơ ước. Người đầu tiên tôi muốn báo tin là cô Mai.
Tôi chạy thật nhanh đến trường cũ. Sân trường hôm ấy vắng lặng vì học sinh đã nghỉ hè gần hết. Cây phượng giữa sân vẫn đỏ rực như mùa hè năm nào.
Cô Mai đang tưới mấy chậu hoa trước cửa lớp.
Tôi gọi lớn:
– Cô ơi! Em đậu rồi!
Cô quay lại, gương mặt bừng lên niềm vui.
– Cô biết mà. Cô biết em làm được.
Cho đến bây giờ, đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn nhớ như in buổi chiều đầy nắng hôm ấy, nhớ tiếng ve vang khắp sân trường, nhớ mùi phấn trắng còn vương trên tay cô Mai và nhớ cả cảm giác lần đầu tiên có một người tin rằng tôi có thể trở nên tốt hơn.
Tuổi học trò rồi sẽ qua đi như một mùa hè ngắn ngủi. Nhưng có những người thầy, người cô vẫn ở lại rất lâu trong ký ức của mỗi học sinh, giống như ánh nắng cuối chiều rơi qua khung cửa lớp, dịu dàng và ấm áp đến mức nhiều năm sau nhớ lại, tim ta vẫn thấy nghẹn ngào.
......................................
Xem thêm nội dung trong file tải về.
Bút ký
Bài bút ký 1:
Có những điều đi qua năm tháng vẫn không hề cũ. Giống như tiếng trống trường vang lên giữa buổi chiều cuối hạ, giống như hàng phượng đỏ cháy một góc sân, và giống như dáng người thầy năm ấy vẫn đứng lặng im bên khung cửa lớp học, mang theo mùi phấn trắng theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành.
Tôi từng nghĩ trường học chỉ là nơi để học chữ. Nhưng rồi sau này, khi đã đi qua nhiều ngã rẽ của cuộc đời, tôi mới hiểu: mái trường còn là nơi dạy con người ta biết sống tử tế, biết đứng dậy sau vấp ngã và biết yêu thương bằng những điều giản dị nhất. Người gieo những điều ấy vào tâm hồn học trò không ai khác ngoài thầy cô.
Năm tôi học lớp 8, gia đình gặp biến cố lớn. Cha tôi mất việc, mẹ ngày ngày đi phụ quán ăn từ sáng sớm đến khuya. Có những hôm trời mưa tầm tã, mẹ trở về với đôi dép ướt sũng và chiếc áo mưa rách ở vai. Tôi nhìn mà thương đến nghẹn lòng. Từ một đứa học khá trong lớp, tôi bắt đầu sa sút. Những bài kiểm tra đầy điểm đỏ xuất hiện ngày càng nhiều. Tôi lặng lẽ ngồi ở cuối lớp, không còn dám phát biểu, không còn cười nói cùng bạn bè như trước.
Hôm ấy là một chiều mưa tháng mười. Sau giờ học, khi cả lớp đã ra về gần hết, cô Lan – giáo viên chủ nhiệm – gọi tôi ở lại. Tôi đứng im trước bàn giáo viên, lòng đầy lo lắng vì nghĩ mình sắp bị trách mắng. Nhưng cô chỉ nhẹ nhàng kéo ghế rồi nói:
“Dạo này em mệt lắm phải không?”
Chỉ một câu hỏi ấy thôi mà sống mũi tôi cay xè. Đã lâu rồi không ai hỏi tôi như thế.
Tôi cúi đầu, cố giấu đôi mắt đỏ hoe. Cô không ép tôi trả lời. Cô chỉ đặt vào tay tôi một hộp sữa nhỏ còn ấm rồi khẽ bảo:
“Không sao đâu. Có những giai đoạn cuộc sống rất khó khăn. Nhưng em đừng bỏ cuộc với chính mình.”
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lộp bộp trên mái tôn. Trong căn phòng học chỉ còn mùi giấy cũ và tiếng quạt quay đều, tôi bỗng bật khóc. Đó là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt một người ngoài gia đình.
Sau hôm ấy, cô bắt đầu quan tâm tôi nhiều hơn. Cô không hỏi chuyện riêng quá nhiều, cũng không khiến tôi thấy mình đáng thương. Cô chỉ âm thầm ở bên bằng những điều nhỏ bé. Có hôm cô để sẵn trên bàn tôi một cây bút mới. Có hôm là vài quyển sách tham khảo đã được bọc cẩn thận. Những hôm tôi ngủ gật vì thức khuya phụ mẹ, cô chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai tôi:
“Cố thêm chút nữa nhé.”
Ngày ấy tôi chưa hiểu vì sao một giáo viên có thể dành nhiều yêu thương cho học trò đến vậy. Sau này lớn lên, tôi mới biết: nghề giáo là nghề mang trái tim đi gieo vào những tâm hồn non trẻ.
Điều khiến tôi nhớ nhất về cô không phải những bài giảng hay thành tích, mà là đôi bàn tay luôn dính bụi phấn trắng. Đôi tay ấy từng kiên nhẫn nắn từng nét chữ cho học sinh đầu cấp, từng chấm từng bài văn đến khuya, từng đặt lên vai chúng tôi mỗi khi yếu lòng.
Có lần trường tổ chức văn nghệ 20 tháng 11. Cả lớp náo nhiệt chuẩn bị tiết mục múa hát, còn tôi xin không tham gia vì mặc cảm gia đình khó khăn. Cô Lan đã gọi tôi ra hành lang và nói:
“Em biết không, mỗi người đều có ánh sáng riêng. Đừng tự biến mình thành người đứng ngoài cuộc.”
Rồi cô giao cho tôi nhiệm vụ dẫn chương trình.
Tôi hoảng hốt từ chối vì sợ nói trước đám đông. Nhưng cô vẫn tin tôi. Những ngày sau đó, cô ở lại trường tập cho tôi từng cách phát âm, từng ánh mắt, từng nụ cười. Hôm diễn ra chương trình, chân tôi run đến mức tưởng không đứng nổi. Nhưng khi nhìn xuống hàng ghế giáo viên, tôi thấy cô đang mỉm cười và lặng lẽ giơ ngón tay cái như muốn nói: “Em làm được.”
Tối hôm ấy, lần đầu tiên tôi nghe cả sân trường vỗ tay cho mình.
Có những người không cần làm điều gì quá lớn lao, nhưng chỉ bằng một chút tin tưởng, họ có thể thay đổi cả cuộc đời của một ai đó.
Nhờ cô, tôi dần lấy lại tinh thần học tập. Tôi bắt đầu cố gắng hơn, không phải để đạt điểm cao, mà vì không muốn phụ lòng người đã luôn kiên nhẫn với mình. Cuối năm ấy, tôi đạt danh hiệu học sinh giỏi. Khi nhận giấy khen, giữa tiếng vỗ tay của cả hội trường, tôi nhìn thấy cô lau vội giọt nước mắt sau cặp kính.
Nhiều năm đã trôi qua, ngôi trường cũ giờ đã sơn màu mới. Hàng phượng năm nào có lẽ cũng già đi theo thời gian. Nhưng mỗi lần ngang qua con đường cũ, tôi vẫn nhớ như in dáng cô Lan đứng trên bục giảng trong tà áo dài màu thiên thanh, mái tóc buộc gọn phía sau và bàn tay lấm tấm bụi phấn.
Người ta thường ví thầy cô như người lái đò. Nhưng tôi nghĩ, thầy cô còn giống những người giữ lửa. Họ lặng lẽ thắp lên niềm tin trong những đứa trẻ đang hoang mang giữa cuộc đời rộng lớn. Có ngọn lửa chỉ cháy trong một tiết học. Nhưng cũng có ngọn lửa đủ soi sáng cả một đời người.
Bây giờ, mỗi khi gặp khó khăn, tôi vẫn nhớ lời cô từng nói trong chiều mưa năm ấy:
“Đừng bỏ cuộc với chính mình.”
Câu nói ấy theo tôi suốt những năm tháng trưởng thành, trở thành điểm tựa mỗi khi tôi mỏi mệt.
Có thể rồi mai này tôi sẽ đi rất xa, gặp rất nhiều người, nhưng chắc chắn sẽ không bao giờ quên mái trường cũ – nơi có tiếng ve ngân vang mỗi mùa hè, nơi có những ô cửa phủ nắng vàng và nơi có một người cô đã âm thầm kéo một học trò ra khỏi những ngày tăm tối nhất bằng tình thương vô điều kiện.
Và đến tận bây giờ, trong những chiều mưa bất chợt, tôi vẫn thấy như đâu đây còn bay mùi phấn trắng của năm nào.
..........................................
Xem thêm nội dung trong file tải về.
Hồi ký
Bài hồi ký 1:
Có những ký ức tưởng đã ngủ yên theo năm tháng, nhưng chỉ cần một cơn mưa đầu mùa đi ngang sân trường cũ, tất cả lại ùa về nguyên vẹn như mới hôm qua. Với tôi, ký ức ấy luôn bắt đầu bằng mùi phấn trắng thoảng trong gió và dáng người nhỏ bé của cô chủ nhiệm năm lớp Chín.
Ngày ấy, tôi là một học sinh không nổi bật. Thành tích học tập chỉ ở mức trung bình khá, tính cách lại lầm lì, ít nói. Nhà tôi nghèo. Ba làm phụ hồ, mẹ bán rau ngoài chợ. Mỗi sáng đến lớp, tôi thường mặc đi mặc lại bộ đồng phục đã sờn cổ áo. Có lần chiếc cặp bị rách quai, tôi phải lấy dây nilon buộc lại. Tôi luôn sợ ánh mắt người khác nhìn mình thương hại nên càng thu mình hơn.
Lớp tôi ngày ấy rất nghịch. Mỗi khi cô giáo bước vào, tiếng quạt trần quay lạch cạch cũng không át nổi tiếng nói cười. Cô tên Hạnh, dạy Ngữ văn. Cô không quá nghiêm khắc nhưng ánh mắt lại khiến học trò tự thấy phải ngoan hơn. Cô có giọng nói trầm, chậm rãi, mỗi lần giảng bài giống như đang kể chuyện. Đám học trò chúng tôi vẫn thường đùa rằng nghe cô giảng văn dễ ngủ nhất trường, nhưng rồi chẳng hiểu sao đứa nào cũng thuộc bài.
Ngày đầu cô nhận lớp, cô yêu cầu mỗi học sinh viết một điều ước rồi gấp bỏ vào chiếc hộp giấy đặt trên bàn giáo viên. Tôi chẳng biết viết gì ngoài một câu rất ngắn: “Em muốn được đi học hết lớp Chín.”
Hôm ấy, khi tan học, cô gọi tôi ở lại. Tôi đứng lúng túng trước bàn giáo viên, nghĩ mình làm sai điều gì. Nhưng cô chỉ nhẹ nhàng hỏi:
– Sao em lại viết như vậy?
Tôi cúi đầu, lí nhí:
– Chắc hết năm nay em nghỉ học đi làm phụ ba mẹ ạ.
Cô im lặng rất lâu. Tôi còn nhớ chiều hôm ấy nắng vàng hắt qua ô cửa sổ, bụi phấn bay lơ lửng giữa không trung. Rồi cô nói:
– Chỉ cần em muốn học, cô sẽ không để em nghỉ.
Khi ấy tôi không hiểu bằng cách nào một giáo viên với đồng lương ít ỏi lại có thể nói câu chắc chắn như vậy. Nhưng rồi suốt cả năm học, cô lặng lẽ giúp tôi bằng những cách mà mãi sau này tôi mới biết.
Những buổi học thêm miễn phí vào chiều muộn, cô luôn giả vờ gọi tôi ở lại “phụ cô xếp sách” rồi đưa cho tôi hộp sữa hay ổ bánh mì. Tiền quỹ lớp đầu năm, cô bảo tôi chưa cần đóng vội. Bộ sách tham khảo mới tinh trên bàn học của tôi hóa ra cũng là cô mua. Có lần mẹ tôi lên trường vì định xin cho tôi nghỉ học, cô đã ngồi nói chuyện với mẹ gần hai tiếng đồng hồ.
Tối hôm đó, lần đầu tiên tôi thấy mẹ khóc.
Mẹ nói:
– Cô giáo thương con hơn cả người nhà mình.
Từ ngày ấy, tôi bắt đầu học chăm hơn. Không phải vì sợ bị điểm kém, mà vì tôi không muốn phụ lòng người luôn tin mình có thể làm được.
Có một chuyện đến giờ tôi vẫn nhớ mãi.
Hôm ấy trường tổ chức thi học sinh giỏi Văn cấp huyện. Tôi là học sinh cuối cùng được chọn bổ sung. Trước giờ thi, tôi run đến mức cầm bút không vững. Thấy vậy, cô chỉ cười:
– Nếu sợ hãi thì cứ nghĩ mình đang viết cho chính mình đọc thôi.
Bài thi năm ấy, tôi đạt giải Ba. Đó là giải thưởng đầu tiên trong đời tôi. Khi nghe tên mình được xướng lên dưới sân trường, tôi nhìn xuống hàng ghế giáo viên. Cô đang vỗ tay cười, đôi mắt ánh lên niềm vui còn nhiều hơn cả tôi.
Cuối năm lớp Chín, tôi đậu vào trường chuyên của tỉnh. Ngày nhận giấy báo nhập học, tôi chạy gần ba cây số đến nhà cô để khoe. Nhà cô nhỏ nằm cuối con hẻm đầy hoa giấy. Nghe tôi báo tin, cô chỉ nhẹ nhàng nói:
– Cô biết mà.
Rồi cô quay đi rất nhanh, nhưng tôi vẫn thấy khóe mắt cô đỏ hoe.
Nhiều năm sau, tôi mới hiểu, người giáo viên hạnh phúc nhất không phải khi có mức lương cao hay được khen thưởng, mà là khi nhìn thấy học trò bước tiếp được con đường từng tưởng phải bỏ dở.
Bây giờ tôi đã trưởng thành, đã có công việc ổn định, không còn là cậu học trò mặc chiếc áo sờn cổ năm nào nữa. Nhưng mỗi lần đi ngang cổng trường cũ, tôi vẫn thấy lòng mình lặng lại. Dãy hành lang ngày ấy giờ đã được sơn mới. Cây phượng trước lớp tôi từng ngồi cũng lớn hơn rất nhiều. Chỉ có mùi phấn trắng dường như vẫn vậy.
Có lần tôi quay lại thăm trường vào đúng giờ tan học. Giữa sân trường đông đúc, tôi bất ngờ thấy cô Hạnh đang ôm chồng bài đi qua hành lang. Mái tóc cô đã điểm bạc nhiều hơn trước. Nhưng nụ cười thì vẫn dịu dàng như ngày nào.
Tôi gọi khẽ:
– Cô ơi…
Cô nhìn tôi vài giây rồi nhận ra. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình như quay lại tuổi mười lăm.
Cô hỏi:
– Giờ em sống tốt chứ?
Tôi gật đầu. Rồi nghẹn ngào đáp:
– Nhờ cô.
Có những người thầy, người cô đi qua đời học sinh như một tiết học ngắn ngủi. Nhưng cũng có những người trở thành ánh đèn soi cả quãng đường rất dài phía trước. Với tôi, cô Hạnh chính là người như thế.
Nếu ngày ấy cô không giữ tôi ở lại bằng sự yêu thương lặng lẽ của mình, có lẽ cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng khác.
Đến tận bây giờ, mỗi khi cầm bút viết điều gì đó, tôi vẫn nhớ lời cô năm xưa:
“Nếu sợ hãi thì cứ nghĩ mình đang viết cho chính mình đọc thôi.”
Và tôi biết, trong hành trình trưởng thành của mình, sẽ luôn có một góc nhỏ dành cho mùi phấn trắng cuối hành lang năm ấy.
..........................................
Xem thêm nội dung trong file tải về.
Tản văn:
Tản văn 1:
Có những mùi hương đi qua đời người như một dấu chạm rất khẽ, nhưng lại ở lại rất lâu. Như mùi phấn trắng trên tay áo thầy cô, như mùi giấy cũ trong những trang vở đầu đời, như mùi nắng hắt qua khung cửa lớp học mỗi buổi sáng mùa thu. Tất cả, tưởng chừng giản dị, nhưng khi đi xa rồi mới nhận ra đó là một phần không thể thay thế của ký ức.
Tôi đã từng nghĩ rằng tuổi học trò là những ngày tháng dài vô tận. Những tiết Văn kéo dài đến mức tưởng như không bao giờ kết thúc, những bài tập làm văn khiến tôi lúng túng giữa ý tưởng và con chữ. Tôi từng ngồi ở cuối lớp, lặng lẽ nhìn lên bảng, nơi cô giáo viết từng dòng chữ mềm mại như đang kể một câu chuyện nào đó xa xôi hơn cả bài học.
Có những bài văn tôi viết trong sự gượng ép, câu chữ khô khan như chưa từng có cảm xúc. Và cũng có những lần tôi thấy mình lạc lõng giữa những bài phân tích dài dòng, không hiểu vì sao người ta có thể viết ra những dòng chữ vừa đẹp vừa sâu đến thế.
Nhưng rồi, thời gian ở trong lớp học ấy không chỉ là những bài kiểm tra hay điểm số. Nó còn là những ánh nhìn rất nhẹ của cô giáo khi tôi đọc bài còn run rẩy. Là những lần cô không vội sửa lỗi sai, mà chỉ khẽ gợi mở: “Em thử nghĩ lại xem, nếu viết bằng cảm xúc của mình thì sẽ khác không?”
Tôi không nhớ rõ mình đã thay đổi từ lúc nào. Có thể không phải một khoảnh khắc rõ ràng, mà là sự tích tụ của rất nhiều điều nhỏ bé. Một lời động viên rất khẽ. Một nét mực đỏ nhưng không làm tôi thấy bị phủ nhận. Một ánh mắt đủ kiên nhẫn để chờ một học trò chậm hiểu.
Mãi sau này, tôi mới hiểu rằng có những người thầy cô không chỉ dạy chữ, mà còn dạy cách tin vào chính mình. Niềm tin ấy không ồn ào, không phô trương, nhưng lại có sức nâng đỡ một con người đi rất xa.
Tôi nhớ những buổi chiều lớp học lặng đi sau tiếng trống tan trường. Ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, đậu lên bàn giáo viên, nơi cô vẫn còn ngồi lại chấm bài. Những trang giấy trắng lần lượt được lật qua, như thể từng số phận nhỏ bé đang được lắng nghe một cách nghiêm túc.
Có lần tôi đứng ở cửa lớp, chờ lấy lại bài kiểm tra. Cô không nói nhiều, chỉ đưa cho tôi tờ giấy và một dòng chữ nhỏ phía cuối bài. Tôi không nhớ chính xác từng chữ, nhưng tôi nhớ cảm giác lúc ấy: giống như có ai đó đặt vào tay mình một điều gì rất quan trọng, dù nó chỉ là một lời nhắc nhẹ.
Sau này, khi đã đi qua nhiều môi trường khác nhau, tôi mới nhận ra không phải nơi nào cũng có những người kiên nhẫn đứng lại lâu như thế với một học trò. Không phải ai cũng đủ thời gian để nhìn thấy những điều chưa hoàn thiện trong người khác mà không vội vàng kết luận.
Mái trường rồi sẽ thay đổi. Những hành lang cũ có thể được sơn mới. Những lớp học có thể được thay bằng những phòng học hiện đại hơn. Nhưng có những điều không thay đổi, đó là cảm giác có một người từng tin rằng mình có thể tốt hơn.
Tôi vẫn nhớ mùi phấn trắng năm ấy. Nó không chỉ là mùi của bài giảng, mà là mùi của sự kiên nhẫn, của những năm tháng lặng lẽ gieo niềm tin vào những đứa trẻ còn đang loay hoay tìm mình giữa cuộc đời.
Và mỗi khi đi qua một lớp học nào đó, nghe tiếng giảng bài vang lên phía sau cánh cửa khép hờ, tôi lại có cảm giác như mình đang quay về một nơi rất cũ, nơi mà một phần tuổi trẻ vẫn còn ngồi đó, bên cạnh ánh mắt dịu dàng của cô giáo năm nào.
..........................................
Xem thêm nội dung trong file tải về.
Cuộc thi viết Thầy cô và mái trường năm 2026 có mục đích và yêu cầu:
- Khơi dậy đam mê sáng tác
- Tôn vinh nhà giáo
- Lan tỏa giá trị tích cực
* Thể loại: Truyện ngắn, bút ký, hồi ký, tản văn
* Quy định tác phẩm:
- Dung lượng: 1,000-5,000 từ
- Chưa công bố ở bất kỳ đâu
- Viết bằng tiếng Việt
- Không hạn chế số lượng bài
Mời các bạn tham khảo thêm nội dung Bài dự thi trong chuyên mục Tài liệu của HoaTieu.vn.
-
Chia sẻ:
Phạm Thu Hương
- Ngày:
Mẫu bài dự thi viết về thầy cô và mái trường
35,7 KBTham khảo thêm
-
Bài dự thi viết về những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu
-
Dàn ý những kỉ niệm về mái trường và thầy cô
-
Bài văn Kỉ niệm về mái trường Tiểu học
-
Những kỉ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu dành cho học sinh
-
Thể lệ Cuộc thi viết Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu 2026
Theo Nghị định 147/2024/ND-CP, bạn cần xác thực tài khoản trước khi sử dụng tính năng này. Chúng tôi sẽ gửi mã xác thực qua SMS hoặc Zalo tới số điện thoại mà bạn nhập dưới đây:
Bài dự thi tải nhiều
-
9 Bản đăng ký học và làm theo tấm gương đạo đức 2026
-
Bài thu hoạch học tập và làm theo tư tưởng đạo đức phong cách Hồ Chí Minh
-
Bài thu hoạch nghị quyết trung ương 5 khóa 12
-
Bài thu hoạch học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh 2026
-
Bài dự thi tìm hiểu lịch sử quan hệ đặc biệt Việt Nam - Lào, Lào - Việt Nam năm 2026
Tài liệu tải nhiều
-
Mẫu bài dự thi viết về thầy cô và mái trường
-
(5 mẫu) Bài phát biểu của Hiệu trưởng trong lễ Tri ân và Trưởng thành 2026
-
Câu hỏi trắc nghiệm về Bác có đáp án (Cập nhật mới 2026)
-
Đáp án thi trực tuyến Tìm hiểu chính sách, pháp luật về phòng chống tham nhũng, tiêu cực năm 2026
-
Lời bài hát Người Gieo Mầm Xanh - Hứa Kim Tuyền x Hoàng Dũng
-
Hòa bình là gì?
-
Code Thánh Địa AFK mới nhất 20/05/2026
-
Lời bài hát Vài câu nói có khiến người thay đổi - Grey D x TLinh
-
Code Blox Fruit update 22, Code Blox Fruit ngày 20/05/2026
-
Đáp án thi Tìm hiểu Luật Biên phòng Việt Nam 2023 TUẦN 3
Bài viết hay Bài dự thi
-
Tài liệu bồi dưỡng theo tiêu chuẩn chức danh nghề nghiệp giáo viên THCS hạng II - Chuyên đề 4
-
Kế hoạch tuyên truyền cho mọi người xung quanh biết những quy định về xin đường, nhường đường khi tham gia giao thông
-
Đáp án thi Tìm hiểu truyền thống lịch sử huyện Chi Lăng 60 năm xây dựng và phát triển
-
Mẫu bìa bài thu hoạch Nghị quyết Trung Ương 8 khóa XII
-
Đáp án Cuộc thi Văn hóa giao thông an toàn tỉnh Vĩnh Phúc 2026
-
Thể lệ Cuộc thi viết Những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu 2026